Tại sao việc tỏ ra hiền lành lại khiến mình viết tệ đi? 3 nguyên tắc giúp mình giữ được bản sắc cá nhân trong khi chia sẻ về chuyên môn.
18 tháng.
Chính xác mình đã mất 18 tháng để bước vào cái dòng chảy viết bài chuyên môn này. Và bạn sẽ nhìn thấy rõ hơn trong các bài viết tiếp theo. Mình đã viết hơn 100 bài, bạn có thể xem trong album.
Mình đã mắc kẹt trong trạng thái “trung lập” khi hiện diện là một “chuyên gia” ở ngách kinh doanh tí hon online aka micro online business. Mình ngập ngừng. Mình sợ sai. Mình sợ bị phán xét không biết gì mà dám bán khoá học.
Mình sợ bị đánh giá là ngu!
Và mình ngu thật.
Nhưng không ngu thì làm sao biết mình phải làm gì cho đúng?
Mình đã ở trong một màn sương mờ, cứng đờ người khi ngồi trước máy tính. Mình không biết phải bắt đầu viết từ đâu để chia sẻ tri thức. Mình không biết nên nói gì trước, nói gì sau.
Mình bán hàng offline 10 năm, bán hàng online 5 năm. Mình có thể nói từ năm này qua năm khác về chủ đề bán hàng. Và mình ngồi đực mặt như manocanh trước màn hình máy tính không biết phải bắt tay viết về cái gì.
—
Mình đã tìm ra lối thoát bằng cách nào?
Sau đây là 3 nguyên tắc mình đã chắt lọc từ hàng giờ ngồi xem các videos về việc sáng tạo nội dung, giúp mình thoát khỏi trạng thái sương mù khi bước ra viết. Bạn có thể áp dụng cho bài viết bán hàng hay bài viết solo.
1. Input chất lượng = output xịn sò
Chính xác! Muốn có ý tưởng, muốn có câu cú hay, muốn truyền cảm hứng, muốn tạo một câu hook bắt tai? Xem nhiều vào, đọc nhiều vào.
Mình đã dành hơn 12 tháng (chính là thời gian có bầu và sinh em bé) để nghe, đọc, xem clips về lĩnh vực khởi nghiệp, từ trong nước đến ngoài nước.
Mình tắm cho bộ não của mình hằng ngày bằng những câu tiêu đề, hooks, cách minh hoạ, cách triển khai chủ đề đến một thời điểm, mình bắt đầu nhận ra điều mình đã làm sai.
Mình chỉ viết cho mình mà thôi. Viết cho bản thân không sai. Vấn đề nằm ở chỗ, mình viết QUÁ NHIỀU cho bản thân
Mình chẳng cung cấp một giá trị gì cho người đang mắc kẹt trong chuyện muốn kinh doanh cả.
Mình bắt đầu sửa, bằng cách đặt lại tiêu đề như những gì đã xem, phân tích, cảm nhận, sửa. Và cuối cùng, đăng tải như bài viết này.
Mọi kiến thức đều vô nghĩa nếu không được chuyển thành hành động.
2. Trước khi viết bất kỳ thứ gì, hỏi bản thân: Điều mình sắp chia sẻ có giúp ích cho AI ĐÓ ngoài kia không - cái người mà KHÔNG QUAN TÂM gì đến bạn hết, họ có sử dụng được thông tin bạn sắp viết không?
Đây có thể xem là câu Kinh thánh cho mình được rồi! Nó thay đổi hoàn toàn cách mình triển khai 1 ý tưởng, 1 nội dung.
Mình bám vào GIÁ TRỊ hơn là cảm xúc cá nhân. Điều này giúp mình đứng trên góc nhìn của người đọc nhiều hơn.
Chả ai quan tâm đến bạn trừ chính bạn. Với câu này, bạn sẽ tự trả lời được những khúc mắc sau:
đăng post gia đình, con cái, đi chơi được không
đăng theo cảm hứng được không
đăng kiến thức chuyên môn không thôi được không
đăng thông tin về sản phẩm thôi được không
3. Bạn không cần được thích, bạn cần được nhận diện
Một cái sai vô cùng sai mà mình đã mắc phải dù mình đã viết rất nhiều năm.
Mình sợ bị ghét, mình muốn được thích.
Thực tế, mình biết có ít nhất 15 người ghét mình ngoài đời, và mình không quan tâm.
Nhưng khi hiện diện trên mạng xã hội, mình vẫn mong muốn được thích. Ngộ nghĩnh không?
Chính tâm lý này khiến mình phải xoá đi xoá lại các bài viết, gọt dũa nó.
Bài viết trở nên mềm mại hơn, đồng thời, mất đi bản sắc. Mình đăng tải, và chìm nghỉm.
Nền tảng không cần một người trung tính, nó cần màu sắc để nhận diện, để phân phối nội dung của bạn đến người xem phù hợp. Hiền lành = không nhìn thấy. Vậy thôi.
—
Mình đã quay trở lại, với rất nhiều cái ngu, rất nhiều bài học. Mình sẵn sàng chia sẻ nó với bạn, để bạn không phải mất 18 tháng như mình. Hy vọng bài viết này chạm đến ai cần chạm, còn ai ghét thì cứ block mình đi. Cheers!



